酬河南节度使贺兰大夫见赠之作

(唐代)高适

高阁凭栏槛,中军倚旆旌。感时常激切,于己即忘情。
河华屯妖气,伊瀍有战声。愧无戡难策,多谢出师名。
秉钺知恩重,临戎觉命轻。股肱瞻列岳,唇齿赖长城。
隐隐摧锋势,光光弄印荣。鲁连真义士,陆逊岂书生。
直道宁殊智,先鞭忽抗行。楚云随去马,淮月尚连营。
抚剑堪投分,悲歌益不平。从来重然诺,况值欲横行。

高适

高适(704—765年),字达夫,一字仲武,渤海蓨(今河北景县)人,后迁居宋州宋城(今河南商丘睢阳)。安东都护高侃之孙,唐代大臣、诗人。曾任刑部侍郎、散骑常侍,封渤海县侯,世称高常侍。于永泰元年正月病逝,卒赠礼部尚书,谥号忠。作为著名边塞诗人,高适与岑参并称“高岑”,与岑参、王昌龄、王之涣合称“边塞四诗人”。其诗笔力雄健,气势奔放,洋溢着盛唐时期所特有的奋发进取、蓬勃向上的时代精神。有文集二十卷。

《酬河南节度使贺兰大夫见赠之作》拼音标注

chóu hé nán jié dù shǐ hè lán dà fū jiàn zèng zhī zuò
gāo gé píng lán jiàn,
zhōng jūn yǐ pèi jīng。
gǎn shí cháng jī qiē,
yú jǐ jí wàng qíng。
hé huá tún yāo qì,
yī chán yǒu zhàn shēng。
kùi wú kān nán cè,
duō xiè chū shī míng。
bǐng yuè zhī ēn zhòng,
lín róng jué mìng qīng。
gǔ gōng zhān liè yuè,
chún chǐ lài cháng chéng。
yǐn yǐn cūi fēng shì,
guāng guāng nòng yìn róng。
lǔ lián zhēn yì shì,
lù xùn qǐ shū shēng。
zhí dào níng shū zhì,
xiān biān hū kàng xíng。
chǔ yún súi qù mǎ,
huái yuè shàng lián yíng。
fǔ jiàn kān tóu fēn,
bēi gē yì bù píng。
cóng lái zhòng rán nuò,
kuàng zhí yù héng xíng。