过卢明府有赠
(唐代)高适
我行挹高风,羡尔兼少年。胸怀豁清夜,史汉如流泉。
明日复行春,逶迤出郊坛。登高见百里,桑野郁芊芊。
时平俯鹊巢,岁熟多人烟。奸猾唯闭户,逃亡归种田。
回轩自郭南,老幼满马前。皆贺蚕农至,而无徭役牵。
君观黎庶心,抚之诚万全。何幸逢大道,愿言烹小鲜。
能奏明廷主,一试武城弦。

高适
高适(704—765年),字达夫,一字仲武,渤海蓨(今河北景县)人,后迁居宋州宋城(今河南商丘睢阳)。安东都护高侃之孙,唐代大臣、诗人。曾任刑部侍郎、散骑常侍,封渤海县侯,世称高常侍。于永泰元年正月病逝,卒赠礼部尚书,谥号忠。作为著名边塞诗人,高适与岑参并称“高岑”,与岑参、王昌龄、王之涣合称“边塞四诗人”。其诗笔力雄健,气势奔放,洋溢着盛唐时期所特有的奋发进取、蓬勃向上的时代精神。有文集二十卷。
《过卢明府有赠》拼音标注
guò lú míng fǔ yǒu zèng
liáng lì bù yì dé,
gǔ rén jīn kě chuán。
jìng rán běn zhū jǐ,
yǐ cǐ zhī qí xián。
wǒ xíng yì gāo fēng,
xiàn ěr jiān shǎo nián。
xiōng huái huō qīng yè,
shǐ hàn rú líu quán。
míng rì fù xíng chūn,
wēi yǐ chū jiāo tán。
dēng gāo jiàn bǎi lǐ,
sāng yě yù qiān qiān。
shí píng fǔ què cháo,
sùi shú duō rén yān。
jiān huá wéi bì hù,
táo wáng gūi zhǒng tián。
húi xuān zì guō nán,
lǎo yòu mǎn mǎ qián。
jiē hè cán nóng zhì,
ér wú yáo yì qiān。
jūn guān lí shù xīn,
fǔ zhī chéng wàn quán。
hé xìng féng dà dào,
yuàn yán pēng xiǎo xiān。
néng zòu míng tíng zhǔ,
yī shì wǔ chéng xián。