酬秘书弟兼寄幕下诸公

(唐代)高适

亚相膺时杰,群才遇良工。翩翩幕下来,拜赐甘泉宫。
信知命世奇,适会非常功。侍御执邦宪,清词焕春丛。
末路望绣衣,他时常发蒙。孰云三军壮,惧我弹射雄。
谁谓万里遥,在我樽俎中。光禄经济器,精微自深衷。
前席屡荣问,长城兼在躬。高纵激颓波,逸翮驰苍穹。
将副节制筹,欲令沙漠空。司业志应徐,雅度思冲融。
相思三十年,忆昨犹儿童。今来抱青紫,忽若披鹓鸿。
说剑增慷慨,论交持始终。秘书即吾门,虚白无不通。
多才陆平原,硕学郑司农。献封到关西,独步归山东。
永意久知处,嘉言能亢宗。客从梁宋来,行役随转蓬。
酬赠欣元弟,忆贤瞻数公。游鳞戏沧浪,鸣凤栖梧桐。
并负垂天翼,俱乘破浪风。眈眈天府间,偃仰谁敢同。
何意构广厦,翻然顾雕虫。应知阮步兵,惆怅此途穷。

高适

高适(704—765年),字达夫,一字仲武,渤海蓨(今河北景县)人,后迁居宋州宋城(今河南商丘睢阳)。安东都护高侃之孙,唐代大臣、诗人。曾任刑部侍郎、散骑常侍,封渤海县侯,世称高常侍。于永泰元年正月病逝,卒赠礼部尚书,谥号忠。作为著名边塞诗人,高适与岑参并称“高岑”,与岑参、王昌龄、王之涣合称“边塞四诗人”。其诗笔力雄健,气势奔放,洋溢着盛唐时期所特有的奋发进取、蓬勃向上的时代精神。有文集二十卷。

《酬秘书弟兼寄幕下诸公》拼音标注

chóu mì shū dì jiān jì mù xià zhū gōng
yà xiāng yīng shí jié,
qún cái yù liáng gōng。
piān piān mù xià lái,
bài sì gān quán gōng。
xìn zhī mìng shì qí,
shì hùi fēi cháng gōng。
shì yù zhí bāng xiàn,
qīng cí huàn chūn cóng。
mò lù wàng xìu yī,
tā shí cháng fā méng。
shú yún sān jūn zhuàng,
jù wǒ dàn shè xióng。
shúi wèi wàn lǐ yáo,
zài wǒ zūn zǔ zhōng。
guāng lù jīng jì qì,
jīng wēi zì shēn zhōng。
qián xí lv̌ róng wèn,
cháng chéng jiān zài gōng。
gāo zòng jī túi bō,
yì hé chí cāng qióng。
jiāng fù jié zhì chóu,
yù lìng shā mò kōng。
sī yè zhì yìng xú,
yǎ dù sī chōng róng。
xiāng sī sān shí nián,
yì zuó yóu ér tóng。
jīn lái bào qīng zǐ,
hū ruò pī yuān hóng。
shuō jiàn zēng kāng kǎi,
lùn jiāo chí shǐ zhōng。
mì shū jí wú mén,
xū bái wú bù tōng。
duō cái lù píng yuán,
shuò xué zhèng sī nóng。
xiàn fēng dào guān xī,
dú bù gūi shān dōng。
yǒng yì jǐu zhī chù,
jiā yán néng kàng zōng。
kè cóng liáng sòng lái,
xíng yì súi zhuǎn péng。
chóu zèng xīn yuán dì,
yì xián zhān shù gōng。
yóu lín xì cāng làng,
míng fèng qī wú tóng。
bìng fù chúi tiān yì,
jù chéng pò làng fēng。
dān dān tiān fǔ jiān,
yǎn yǎng shúi gǎn tóng。
hé yì gōu guǎng shà,
fān rán gù diāo chóng。
yìng zhī ruǎn bù bīng,
chóu chàng cǐ tú qióng。