奉酬北海李太守丈人夏日平阴亭
(唐代)高适

高适
高适(704—765年),字达夫,一字仲武,渤海蓨(今河北景县)人,后迁居宋州宋城(今河南商丘睢阳)。安东都护高侃之孙,唐代大臣、诗人。曾任刑部侍郎、散骑常侍,封渤海县侯,世称高常侍。于永泰元年正月病逝,卒赠礼部尚书,谥号忠。作为著名边塞诗人,高适与岑参并称“高岑”,与岑参、王昌龄、王之涣合称“边塞四诗人”。其诗笔力雄健,气势奔放,洋溢着盛唐时期所特有的奋发进取、蓬勃向上的时代精神。有文集二十卷。
《奉酬北海李太守丈人夏日平阴亭》拼音标注
fèng chóu běi hǎi lǐ tài shǒu zhàng rén xià rì píng yīn tíng
tiān zǐ gǔ gōng shǒu,
zhàng rén shān yuè líng。
chū shēn shì dān chí,
jǔ hé líng qīng míng。
dāng xī huáng yùn fǒu,
rén shén jù wèi níng。
jiàn guān mò gǎn yì,
kù lì fāng zhuān xíng。
gǔ yǒng dú yán shì,
kuāng héng duō yǐn jīng。
liǎng zhāo nà shēn zhōng,
wàn chéng wú bù tīng。
shèng liè bō nán shǐ,
xióng cí huō dōng míng。
shúi wèi zhěng zhǔn yú,
fān rán yì chái jiōng。
jì shū wèn yáng kè,
húi shǒu píng yīn tíng。
kāi fēng jiàn qiān lǐ,
jié niàn cún bǎi líng。
yǐn zhěn jiāng shān lì,
fēn yūn lán chǎi xīn。
zì lián yù shí xīu,
piāo bó súi líu píng。
chūn yě biàn mù dé,
xià tiān lín huǒ xīng。
yī shēng tú xiàn yú,
sì shí yóu jù yíng。
cóng cǐ rì xián fàng,
yān néng huái shí qīng。