次韵和魏主簿

(宋代)黄庭坚

梅蕊触人意,绕枝三四旋。玄冥与之笑,青帝不争权。

帘晚寿阳醉,云深姑射眠。愁蛾英半落,娇靥菡初圆。

短簿吹羌笛,诸郎宴洞天。官栖仇览棘,才拍翰林肩。

风力能冰酒,霜威欲折绵。锦衾寒有恨,花信远难传。

饮罢钟催晓,诗成律换年。馀香勤管领,莫厌屡中贤。

黄庭坚

黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。

《次韵和魏主簿》拼音标注

cì yùn hé wèi zhǔ bù
méi rǔi hóng rén yì,
rào zhī sān sì xuán。
xuán míng yǔ zhī xiào,
qīng dì bù zhēng quán。
lián wǎn shòu yáng zùi,
yún shēn gū shè mián。
chóu é yīng bàn luò,
jiāo yè hàn chū yuán。
duǎn bù chūi qiāng dí,
zhū láng yàn dòng tiān。
guān qī chóu lǎn jí,
cái pāi hàn lín jiān。
fēng lì néng bīng jǐu,
shuāng wēi yù zhé mián。
jǐn qīn hán yǒu hèn,
huā xìn yuǎn nán chuán。
yǐn bà zhōng cūi xiǎo,
shī chéng lv̀ huàn nián。
yú xiāng qín guǎn lǐng,
mò yàn lv̌ zhōng xián。