再用旧韵寄孔毅甫
(宋代)黄庭坚
往者托礼之青山,健者漂零不相见。
庾公楼上有诗人,平生落笔泻河汉。
置驿勤来索我诗,自说中郎识元叹。
我方冻坐酒官曹,为公然薪炙冰砚。
不解穷愁著一书,岂有文章名九县。
如星结柳送文穷,退倚北窗睡松风。
太阿耿耿截归鸿,夜思龙泉号匣中。
斗柄垂天霜雨空,独雁叫群云万重。
何时握手香炉峰,下看寒泉濯卧龙。

黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《再用旧韵寄孔毅甫》拼音标注
zài yòng jìu yùn jì kǒng yì fǔ
jiàn zhōng zhī fā pú lǐu wàng qīu shuāi,
yǎn zhōng zhī rén fēng yǔ jù xīng sàn。
wǎng zhě tuō lǐ zhī qīng shān,
jiàn zhě piāo líng bù xiāng jiàn。
yǔ gōng lóu shàng yǒu shī rén,
píng shēng luò bǐ xiè hé hàn。
zhì yì qín lái suǒ wǒ shī,
zì shuō zhōng láng shì yuán tàn。
wǒ fāng dòng zuò jǐu guān cáo,
wèi gōng rán xīn zhì bīng yàn。
bù jiě qióng chóu zhù yī shū,
qǐ yǒu wén zhāng míng jǐu xiàn。
rú xīng jié lǐu sòng wén qióng,
tùi yǐ běi chuāng shùi sōng fēng。
tài ā gěng gěng jié gūi hóng,
yè sī lóng quán hào xiá zhōng。
dǒu bǐng chúi tiān shuāng yǔ kōng,
dú yàn jiào qún yún wàn zhòng。
hé shí wò shǒu xiāng lú fēng,
xià kàn hán quán zhuó wò lóng 。