再次韵呈廖明略
(宋代)黄庭坚
物诚有之士则然,晚得廖子喜往还。
学如云梦吞八九,文如壮士开黄间。
十年呻吟江湖上,青枫白鸥付心赏。
未减北郭汉先生,五府交书不到城。
相者举肥骥空老,山中无人桂自荣。
君既不能如锺世美,匦函上书动天子。
且向华阴郡下作参军,要令公怒令公喜。
君不见晁家乐府可管弦,惜无倾城为一弹。
从军补掾百僚底,九关虎豹何由攀。
男儿身健事未定,且莫著书藏名山。

黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《再次韵呈廖明略》拼音标注
zài cì yùn chéng liào míng lvè
wú guān sān jiāng wǔ hú kǒu,
tāng tāng shúi néng yì shēng dǒu。
wù chéng yǒu zhī shì zé rán,
wǎn dé liào zǐ xǐ wǎng huán。
xué rú yún mèng tūn bā jǐu,
wén rú zhuàng shì kāi huáng jiān。
shí nián shēn yín jiāng hú shàng,
qīng fēng bái ōu fù xīn shǎng。
wèi jiǎn běi guō hàn xiān shēng,
wǔ fǔ jiāo shū bù dào chéng。
xiāng zhě jǔ féi jì kōng lǎo,
shān zhōng wú rén gùi zì róng。
jūn jì bù néng rú zhōng shì měi,
gǔi hán shàng shū dòng tiān zǐ。
qiě xiàng huá yīn jùn xià zuò cān jūn,
yào lìng gōng nù lìng gōng xǐ。
jūn bù jiàn cháo jiā lè fǔ kě guǎn xián,
xī wú qīng chéng wèi yī dàn。
cóng jūn bǔ yuàn bǎi liáo dǐ,
jǐu guān hǔ bào hé yóu pān。
nán ér shēn jiàn shì wèi dìng,
qiě mò zhù shū cáng míng shān 。