元师自荣州来追送余于泸之江安绵水驿因复用
(宋代)黄庭坚
王师侧闻陛下圣,抱琴欲奏南风弦。
孤臣蒙恩已三命,望尧如日开金镜。
但忧衰疾不敢前,眼前黑花耳闻磬。
岂如道人山绕门,开轩友此岁寒君。
能来作诗赏劲节,家有晓事扬子云。
箨龙森森新间旧,父翁老苍孙子秀。
但知战胜得道肥,莫问无肉令人瘦。
是师胸中抱明月,醉翁不死起自说。
竹影生凉到屋椽,此声可听不可传。

黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《元师自荣州来追送余于泸之江安绵水驿因复用》拼音标注
yuán shī zì róng zhōu lái zhūi sòng yú yú lú zhī jiāng ān mián shǔi yì yīn fù yòng
sùi xíng xīn sì jiàn zhōng nián,
zhū gōng qǐ fèi zì lín quán。
wáng shī cè wén bì xià shèng,
bào qín yù zòu nán fēng xián。
gū chén méng ēn yǐ sān mìng,
wàng yáo rú rì kāi jīn jìng。
dàn yōu shuāi jí bù gǎn qián,
yǎn qián hēi huā ěr wén qìng。
qǐ rú dào rén shān rào mén,
kāi xuān yǒu cǐ sùi hán jūn。
néng lái zuò shī shǎng jìng jié,
jiā yǒu xiǎo shì yáng zǐ yún。
tuò lóng sēn sēn xīn jiān jìu,
fù wēng lǎo cāng sūn zǐ xìu。
dàn zhī zhàn shèng dé dào féi,
mò wèn wú ròu lìng rén shòu。
shì shī xiōng zhōng bào míng yuè,
zùi wēng bù sǐ qǐ zì shuō。
zhú yǐng shēng liáng dào wū chuán,
cǐ shēng kě tīng bù kě chuán 。