戏答赵伯充劝莫学书及为席子泽解嘲
(宋代)黄庭坚
我醉欲眠便遣客,三如窥墙亦面壁。
空余小来翰墨场,松烟兔颖傍明窗。
偶随儿戏洒墨汁,众人许在崔杜行。
晚学长沙小三昧,幻出万物真成狂。
龙蛇起陆雷破注,自喜奇观绕绳床。
家人骂笑宁有道,污染黄素败粉墙。
诚不如南邻席明府,蛛网锁砚蜗书梁。
怀中探丸起九死,才术颇似汉太仓。
感君诗句唤梦觉,邯郸初未熟黄粱。
身如朝露无牢强,翫此白驹过隙光。
从此永明书百卷,自公退食一炉香。

黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《戏答赵伯充劝莫学书及为席子泽解嘲》拼音标注
xì dá zhào bó chōng quàn mò xué shū jí wèi xí zǐ zé jiě cháo
píng shēng yǐn jǐu bù jǐn wèi,
wǔ dǐng kùi ròu rú jiáo là。
wǒ zùi yù mián biàn qiǎn kè,
sān rú kūi qiáng yì miàn bì。
kōng yú xiǎo lái hàn mò cháng,
sōng yān tù yǐng bàng míng chuāng。
ǒu súi ér xì sǎ mò zhī,
zhòng rén xǔ zài cūi dù xíng。
wǎn xué cháng shā xiǎo sān mèi,
huàn chū wàn wù zhēn chéng kuáng。
lóng shé qǐ lù léi pò zhù,
zì xǐ qí guān rào shéng chuáng。
jiā rén mà xiào níng yǒu dào,
wū rǎn huáng sù bài fěn qiáng。
chéng bù rú nán lín xí míng fǔ,
zhū wǎng suǒ yàn guā shū liáng。
huái zhōng tàn wán qǐ jǐu sǐ,
cái zhú pǒ sì hàn tài cāng。
gǎn jūn shī jù huàn mèng jué,
hán dān chū wèi shú huáng liáng。
shēn rú zhāo lù wú láo qiáng,
wàn cǐ bái jū guò xì guāng。
cóng cǐ yǒng míng shū bǎi juàn,
zì gōng tùi shí yī lú xiāng 。