
黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《效进士作观成都石经》拼音标注
xiào jìn shì zuò guān chéng dū shí jīng
chéng dū jǐu jīng shí,
sùi jǐu shè méi hán。
zì huà cān gōng zhuó,
wén zhāng kě jiàn guān。
wēi bāng yóu quàn jiǎng,
xiāng guó xiào diāo kān。
qún dào yān chén hòu,
zhū shēng zhú bó cán。
wáng chūn zūn kǒng shì,
yǐ yè zhào gān pán。
yuàn bǐ qíu zhū yě,
chéng shū shàng xué guān 。