戏答宝胜甫长老颂

(宋代)黄庭坚

易拔苍龙角,难参宝胜禅。
林泉饱枯涩,烟月唱清绵。
笑出黄龙手,慵扶阿卯肩。
持刀欺寡妇,盗佛铸私钱。
月黑踰城夜,风高放火天。
解嗤招觉老,担屎污心田。

黄庭坚

黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。

《戏答宝胜甫长老颂》拼音标注

xì dá bǎo shèng fǔ cháng lǎo sòng
yì bá cāng lóng jiǎo,
nán cān bǎo shèng shàn。
lín quán bǎo kū sè,
yān yuè chàng qīng mián。
xiào chū huáng lóng shǒu,
yōng fú ā mǎo jiān。
chí dāo qī guǎ fù,
dào fó zhù sī qián。
yuè hēi yú chéng yè,
fēng gāo fàng huǒ tiān。
jiě chī zhāo jué lǎo,
dàn shǐ wū xīn tián 。