丹凤吟 其九 赠姜石帚

(宋代)吴文英

馀香才润鸾绡汗,秋风夜来先起。雾锁林深,蓝浮野阔,一笛渔蓑鸥外。

红尘万里。就中决银河,冷涵空翠。岸觜沙平,水杨阴下晚初舣。

桃溪人住最久,浪吟谁得到,兰蕙疏绮。砚色寒云,签声乱叶,蕲竹纱纹如水。

笙歌醉里。步明月丁东,静传环佩。更展芳塘,种花招燕子。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《丹凤吟 其九 赠姜石帚》拼音标注

dān fèng yín qí jǐu zèng jiāng shí zhǒu
yú xiāng cái rùn luán xiāo hàn,
qīu fēng yè lái xiān qǐ。
wù suǒ lín shēn,
lán fú yě kuò,
yī dí yú suō ōu wài。
hóng chén wàn lǐ。
jìu zhōng jué yín hé,
lěng hán kōng cùi。
àn zī shā píng,
shǔi yáng yīn xià wǎn chū yǐ。
táo xī rén zhù zùi jǐu,
làng yín shúi dé dào,
lán hùi shū qǐ。
yàn sè hán yún,
qiān shēng luàn yè,
qí zhú shā wén rú shǔi。
shēng gē zùi lǐ。
bù míng yuè dīng dōng,
jìng chuán huán pèi。
gèng zhǎn fāng táng,
zhǒng huā zhāo yàn zǐ。