烛影摇红·新月侵阶

(宋代)吴文英

新月侵阶,彩云林外笙箫透。银台双引绕花行,红坠香沾银。不管签声转漏。更明朝、棋消永昼。静中闲看,倦羽飞还,游云出岫。随处春光,翠阴那只西湖柳。去年溪上牡丹时,还试长安酒。都把愁怀抖擞。笑流莺、啼春漫漫瘦。晓风恶尽,妒雪寒销,青梅如豆。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《烛影摇红·新月侵阶》拼音标注

zhú yǐng yáo hóng · xīn yuè qīn jiē
xīn yuè qīn jiē,
cǎi yún lín wài shēng xiāo tòu。
yín tái shuāng yǐn rào huā xíng,
hóng zhùi xiāng zhān yín。
bù guǎn qiān shēng zhuǎn lòu。
gèng míng zhāo 、 qí xiāo yǒng zhòu。
jìng zhōng xián kàn,
juàn yǔ fēi huán,
yóu yún chū xìu。
súi chù chūn guāng,
cùi yīn nà zhǐ xī hú lǐu。
qù nián xī shàng mǔ dān shí,
huán shì cháng ān jǐu。
dū bǎ chóu huái dǒu sǒu。
xiào líu yīng 、 tí chūn màn màn shòu。
xiǎo fēng è jǐn,
dù xuě hán xiāo,
qīng méi rú dòu 。