霜叶飞 重九

(宋代)吴文英

断烟离绪。关心事,斜阳红隐霜树。
半壶秋水荐黄花,香噀[1]西风雨。
纵玉勒,轻飞迅羽。
凄凉谁吊荒台古?
记醉踏南屏,彩扇咽、
寒蝉倦梦,不知蛮素。

聊对旧节传杯,
尘笺蠹管,断阕经岁慵赋。
小蟾斜影转东篱,夜冷残蛩语。
早白发、缘愁万缕。惊飙从乌纱去。
漫细将、茱萸看,
但约明年,翠微高处。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《霜叶飞 重九》拼音标注

shuāng yè fēi zhòng jǐu
duàn yān lí xù。
guān xīn shì,
xié yáng hóng yǐn shuāng shù。
bàn hú qīu shǔi jiàn huáng huā,
xiāng xùn [ 1 ] xī fēng yǔ。
zòng yù lè,
qīng fēi xùn yǔ。
qī liáng shúi diào huāng tái gǔ ?
jì zùi tà nán píng,
cǎi shàn yān 、 hán chán juàn mèng,
bù zhī mán sù。
liáo dùi jìu jié chuán bēi,
chén jiān dù guǎn,
duàn què jīng sùi yōng fù。
xiǎo chán xié yǐng zhuǎn dōng lí,
yè lěng cán qióng yǔ。
zǎo bái fā 、 yuán chóu wàn lv̌。
liáng biāo cóng wū shā qù。
màn xì jiāng 、 zhū yú kàn,
dàn yuē míng nián,
cùi wēi gāo chù 。