渡江云三犯

(宋代)吴文英

羞经颦浅恨,晚风未落,片绣点重茵。
旧堤分燕尾,桂棹轻鸥,宝勒倚残云。
千丝怨碧,渐路入、仙坞迷津。
肠漫回、隔花时见,背面楚腰身。

逡巡。
题门惆怅,坠履牵萦,数幽期难准。
还始觉、留情缘眼,宽带因春。
明朝事与孤烟冷,做满湖、风雨愁人。
山黛暝、尘波绿无痕。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《渡江云三犯》拼音标注

dù jiāng yún sān fàn
xīu jīng pín qiǎn hèn,
wǎn fēng wèi luò,
piàn xìu diǎn zhòng yīn。
jìu dī fēn yàn wěi,
gùi zhuō qīng ōu,
bǎo lè yǐ cán yún。
qiān sī yuàn bì,
jiàn lù rù 、 xiān wù mí jīn。
cháng màn húi 、 gé huā shí jiàn,
bèi miàn chǔ yāo shēn。
qūn xún。
tí mén chóu chàng,
zhùi lv̌ qiān yíng,
shù yōu qī nán zhǔn。
huán shǐ jué 、 líu qíng yuán yǎn,
kuān dài yīn chūn。
míng zhāo shì yǔ gū yān lěng,
zuò mǎn hú 、 fēng yǔ chóu rén。
shān dài míng 、 chén bō lv̀ wú hén 。