瑞鹤仙·藕心抽莹茧

(宋代)吴文英

藕心抽莹茧。引翠针行处,冰花成片。
金门从回辇。两玉凫飞上,绣绒尘软。
丝絇[1]待宴。曳天香、春风宛转。
傍星辰、直上无声,缓蹑素云归晚。

奇践。平康得意,醉踏香泥,润红沾线。
良工诧见。吴蚕唾,海沉楦。
任真珠装缀,春早客屦,今日风流雾散。
待宣供、禹步宸游,退朝燕殿。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《瑞鹤仙·藕心抽莹茧》拼音标注

rùi hè xiān · ǒu xīn chōu yíng chóng
ǒu xīn chōu yíng chóng。
yǐn cùi zhēn xíng chù,
bīng huā chéng piàn。
jīn mén cóng húi niǎn。
liǎng yù fú fēi shàng,
xìu róng chén ruǎn。
sī jù [ 1 ] dài yàn。
yè tiān xiāng 、 chūn fēng wǎn zhuǎn。
bàng xīng chén 、 zhí shàng wú shēng,
huǎn niè sù yún gūi wǎn。
qí jiàn。
píng kāng dé yì,
zùi tà xiāng ní,
rùn hóng zhān xiàn。
liáng gōng chà jiàn。
wú cán tuò,
hǎi chén xuàn。
rèn zhēn zhū zhuāng zhùi,
chūn zǎo kè jù,
jīn rì fēng líu wù sàn。
dài xuān gōng 、 yǔ bù chén yóu,
tùi zhāo yàn diàn 。