倦寻芳(林钟羽花翁遇旧欢吴门老妓李怜 邀分韵同赋此词)

(宋代)吴文英

坠瓶恨井,分镜迷楼,空闭孤燕。寄别崔徽,清瘦画图春面。不约舟移杨柳系,有缘人映桃花见。叙分携,悔香瘢漫爇,绿鬟轻翦。
听细语、琵琶幽怨。客鬓苍华,衫袖湿遍。渐老芙蓉,犹自带霜宜看。一缕情深朱户掩,两痕愁起青山远。被西风,又惊吹、梦云分散。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《倦寻芳(林钟羽花翁遇旧欢吴门老妓李怜,邀分韵同赋此词)》拼音标注

juàn xún fāng ( lín zhōng yǔ huā wēng yù jìu huān wú mén lǎo jì lǐ lián,yāo fēn yùn tóng fù cǐ cí )
zhùi píng hèn jǐng,
fēn jìng mí lóu,
kōng bì gū yàn。
jì bié cūi hūi,
qīng shòu huà tú chūn miàn。
bù yuē zhōu yí yáng lǐu xì,
yǒu yuán rén yìng táo huā jiàn。
xù fēn xié,
hǔi xiāng bān màn ruò,
lv̀ huán qīng jiǎn。
tīng xì yǔ 、 pí pá yōu yuàn。
kè bìn cāng huá,
shān xìu shī biàn。
jiàn lǎo fú róng,
yóu zì dài shuāng yí kàn。
yī lv̌ qíng shēn zhū hù yǎn,
liǎng hén chóu qǐ qīng shān yuǎn。
bèi xī fēng,
yòu liáng chūi 、 mèng yún fēn sàn。