水龙吟(癸卯元夕)

(宋代)吴文英

澹云笼月微黄,柳丝浅色东风紧。夜寒旧事,春期新恨,眉山碧远。尘陌飘香,绣帘垂户,趁时妆面。钿车催去急,珠囊袖冷,愁如海、情一线。
犹记初来吴苑。未清霜、飞惊双鬓。嬉游是处,风光无际,舞匆歌茜。陈迹征衫,老容华镜,欢悰都尽。向残灯梦短,梅花晓角,为谁吟怨。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《水龙吟(癸卯元夕)》拼音标注

shǔi lóng yín ( gǔi mǎo yuán xī )
dàn yún lóng yuè wēi huáng,
lǐu sī qiǎn sè dōng fēng jǐn。
yè hán jìu shì,
chūn qī xīn hèn,
méi shān bì yuǎn。
chén mò piāo xiāng,
xìu lián chúi hù,
chèn shí zhuāng miàn。
diàn chē cūi qù jí,
zhū náng xìu lěng,
chóu rú hǎi 、 qíng yī xiàn。
yóu jì chū lái wú yuàn。
wèi qīng shuāng 、 fēi liáng shuāng bìn。
xī yóu shì chù,
fēng guāng wú jì,
wǔ cōng gē qiàn。
chén jī zhēng shān,
lǎo róng huá jìng,
huān cóng dū jǐn。
xiàng cán dēng mèng duǎn,
méi huā xiǎo jiǎo,
wèi shúi yín yuàn。