风流子(前题)

(宋代)吴文英

温柔酣紫曲,扬州路、梦绕翠盘龙。似日长傍枕,堕妆偏髻,露浓如酒,微醉欹红。自别楚娇天正远,倾国见吴宫。银烛夜阑,暗闻香泽,翠阴秋寂,重返春风。
芳期嗟轻误,花君去、肠断妾若为容。惆怅舞衣叠损,露绮千重。料绣窗曲理,红牙拍碎,禁阶敲遍,白玉盂空。犹记弄花相谑,十二阑东。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《风流子(前题)》拼音标注

fēng líu zǐ ( qián tí )
wēn róu hān zǐ qū,
yáng zhōu lù 、 mèng rào cùi pán lóng。
sì rì cháng bàng zhěn,
duò zhuāng piān jì,
lù nóng rú jǐu,
wēi zùi yī hóng。
zì bié chǔ jiāo tiān zhèng yuǎn,
qīng guó jiàn wú gōng。
yín zhú yè lán,
àn wén xiāng zé,
cùi yīn qīu jì,
zhòng fǎn chūn fēng。
fāng qī jiē qīng wù,
huā jūn qù 、 cháng duàn qiè ruò wèi róng。
chóu chàng wǔ yī dié sǔn,
lù qǐ qiān zhòng。
liào xìu chuāng qū lǐ,
hóng yá pāi sùi,
jìn jiē qiāo biàn,
bái yù yú kōng。
yóu jì nòng huā xiāng nvè,
shí èr lán dōng。