
姜夔
姜夔[kuí](1154年—1221年),字尧章,号白石道人,汉族,饶州鄱阳(今江西省鄱阳县)人。南宋文学家、音乐家。其作品素以空灵含蓄著称,姜夔对诗词、散文、书法、音乐,无不精善,是继苏轼之后又一难得的艺术全才。有《白石道人诗集》《白石道人歌曲》《续书谱》《绛帖平》等书传世。
《以“长歌意无极,好为老夫听”为韵奉别沔鄂亲友十首 其一》拼音标注
yǐ “ cháng gē yì wú jí,hǎo wèi lǎo fū tīng ” wèi yùn fèng bié miǎn è qīn yǒu shí shǒu qí yī
tāo tāo miǎn è líu,
yǒu miǎn sān sù sāng。
chí bō le bái rì,
shì jiàn wán jié qiāng。
niàn dāng qù shí yǒu,
yān xí líng jiāng xiāng。
wèi jūn shì gē shāng,
gē duǎn yì zé cháng。