越女镜心(别席毛莹)

(宋代)姜夔

风竹吹香,水枫鸣绿,睡觉凉生金缕。镜底同心,枕前双玉,相看转伤幽素。傍绮阁、轻阴度。飞来鉴湖雨。
近重午。燎银篝、暗薰溽暑。罗扇小、空写数行怨苦。纤手结芳兰,且休歌、九辩怀楚。故国情多,对溪山、都是离绪。但一川烟苇,恨满西陵归路。

姜夔

姜夔[kuí](1154年—1221年),字尧章,号白石道人,汉族,饶州鄱阳(今江西省鄱阳县)人。南宋文学家、音乐家。其作品素以空灵含蓄著称,姜夔对诗词、散文、书法、音乐,无不精善,是继苏轼之后又一难得的艺术全才。有《白石道人诗集》《白石道人歌曲》《续书谱》《绛帖平》等书传世。

《越女镜心(别席毛莹)》拼音标注

yuè nv̌ jìng xīn ( bié xí máo yíng )
fēng zhú chūi xiāng,
shǔi fēng míng lv̀,
shùi jué liáng shēng jīn lv̌。
jìng dǐ tóng xīn,
zhěn qián shuāng yù,
xiāng kàn zhuǎn shāng yōu sù。
bàng qǐ gé 、 qīng yīn dù。
fēi lái jiàn hú yǔ。
jìn zhòng wǔ。
liǎo yín gōu 、 àn xūn rù shǔ。
luō shàn xiǎo 、 kōng xiě shù xíng yuàn kǔ。
xiān shǒu jié fāng lán,
qiě xīu gē 、 jǐu biàn huái chǔ。
gù guó qíng duō,
dùi xī shān 、 dū shì lí xù。
dàn yī chuān yān wěi,
hèn mǎn xī líng gūi lù。