鹧鸪(一作韦应物诗)

(唐代)李峤

可怜鹧鸪飞,飞向树南枝。南枝日照暖,北枝霜露滋。
露滋不堪栖,使我常夜啼。愿逢云中鹤,衔我向寥廓。
愿作城上乌,一年生九雏。何不旧巢住,枝弱不得去。
何意道苦辛,客子常畏人。

李峤

李峤(644~713) ,唐代诗人。字巨山。赵州赞皇(今属河北)人。李峤对唐代律诗和歌行的发展有一定的作用与影响。他前与王勃、杨炯相接,又和杜审言、崔融、苏味道并称“文章四友”。

《鹧鸪(一作韦应物诗)》拼音标注

zhè gū ( yī zuò wéi yìng wù shī )
kě lián zhè gū fēi,
fēi xiàng shù nán zhī。
nán zhī rì zhào nuǎn,
běi zhī shuāng lù zī。
lù zī bù kān qī,
shǐ wǒ cháng yè tí。
yuàn féng yún zhōng hè,
xián wǒ xiàng liáo kuò。
yuàn zuò chéng shàng wū,
yī nián shēng jǐu chú。
hé bù jìu cháo zhù,
zhī ruò bù dé qù。
hé yì dào kǔ xīn,
kè zǐ cháng wèi rén。