春日离长安客中言怀(一作春霁早行)

(唐代)骆宾王

年华开早律,霁色荡芳晨。城阙千门晓,山河四望春。
御沟通太液,戚里对平津。宝瑟调中妇,金罍引上宾。
剧谈推曼倩,惊坐揖陈遵。意气一言合,风期万里亲。
自惟安直道,守拙忌因人。谈器非先木,图荣异后薪。
揶揄惭路鬼,憔悴切波臣。玄草终疲汉,乌裘几滞秦。
生涯无岁月,岐路有风尘。还嗟太行道,处处白头新。

骆宾王

骆宾王(约619—约687年)字观光,汉族,婺州义乌人(今浙江义乌)。唐初诗人,与王勃、杨炯、卢照邻合称“初唐四杰”。又与富嘉谟并称“富骆”。高宗永徽中为道王李元庆府属,历武功、长安主簿,仪凤三年,入为侍御史,因事下狱,次年遇赦,调露二年除临海丞,不得志,辞官。有集。骆宾王于武则天光宅元年,为起兵扬州反武则天的徐敬业作《代李敬业传檄天下文》,敬业败,亡命不知所之,或云被杀,或云为僧。

《春日离长安客中言怀(一作春霁早行)》拼音标注

chūn rì lí cháng ān kè zhōng yán huái ( yī zuò chūn jì zǎo xíng )
nián huá kāi zǎo lv̀,
jì sè dàng fāng chén。
chéng què qiān mén xiǎo,
shān hé sì wàng chūn。
yù gōu tōng tài yè,
qī lǐ dùi píng jīn。
bǎo sè diào zhōng fù,
jīn léi yǐn shàng bīn。
jù tán tūi màn qiàn,
liáng zuò yī chén zūn。
yì qì yī yán hé,
fēng qī wàn lǐ qīn。
zì wéi ān zhí dào,
shǒu zhuó jì yīn rén。
tán qì fēi xiān mù,
tú róng yì hòu xīn。
yé yú cán lù gǔi,
qiáo cùi qiē bō chén。
xuán cǎo zhōng pí hàn,
wū qíu jī zhì qín。
shēng yá wú sùi yuè,
qí lù yǒu fēng chén。
huán jiē tài xíng dào,
chù chù bái tóu xīn。