奉和鄜州刘大夫麦秋出师遮虏有怀中朝亲故

(唐代)权德舆

天子爱全才,故人雄外台。绿油登上将,青绶亚中台。
亭障鸣笳入,风云转旆来。兰坊分杳杳,麦垄望莓莓。
月向雕弓满,莲依宝剑开。行师齐鹤列,锡马尽龙媒。
壮志征染甫,嘉招萃楚材。千寻推直干,百炼去纤埃。
间阔劳相望,欢言幸早陪。每联花下骑,几泛竹间杯。
芳讯双鱼远,流年两鬓催。何时介圭觐,携手咏康哉。

权德舆

权德舆(759年-818年), 字载之。天水略阳(今甘肃秦安东北)人,后徙居润州丹徒(今江苏镇江)。唐朝文学家、宰相,起居舍人权皋之子。权德舆掌诰九年,三知贡举,位历卿相,在贞元、元和年间名重一时。

《奉和鄜州刘大夫麦秋出师遮虏有怀中朝亲故》拼音标注

fèng hé fū zhōu líu dà fū mài qīu chū shī zhē lǔ yǒu huái zhōng zhāo qīn gù
tiān zǐ ài quán cái,
gù rén xióng wài tái。
lv̀ yóu dēng shàng jiāng,
qīng shòu yà zhōng tái。
tíng zhàng míng jiā rù,
fēng yún zhuǎn pèi lái。
lán fāng fēn yǎo yǎo,
mài lǒng wàng méi méi。
yuè xiàng diāo gōng mǎn,
lián yī bǎo jiàn kāi。
xíng shī qí hè liè,
xí mǎ jǐn lóng méi。
zhuàng zhì zhēng rǎn fǔ,
jiā zhāo cùi chǔ cái。
qiān xún tūi zhí gān,
bǎi liàn qù xiān āi。
jiān kuò láo xiāng wàng,
huān yán xìng zǎo péi。
měi lián huā xià qí,
jī fàn zhú jiān bēi。
fāng xùn shuāng yú yuǎn,
líu nián liǎng bìn cūi。
hé shí jiè gūi jǐn,
xié shǒu yǒng kāng zāi。