木兰花慢 感香囊悼双文
(元代)白朴
览香囊无语,谩流泪、湿红纱。记恋恋成欢,匆匆解佩,不忍忘他。消残半襟兰麝,向绣茸、诗句映梅花。疏影横斜何处,暗香浮动谁家。春霜底事扫浓华。埋玉向泥沙。叹物是人非,虚迎桃叶,谁偶匏瓜。西风楚词歌罢,料芳魂、飞作碧天霞。镜里舞鸾空在,人间后会无涯。

白朴
白朴(1226—约1306) 原名恒,字仁甫,后改名朴,字太素,号兰谷。汉族,祖籍隩州(今山西河曲附近),后徙居真定(今河北正定县),晚岁寓居金陵(今南京市),终身未仕。他是元代著名的文学家、曲作家、杂剧家,与关汉卿、马致远、郑光祖合称为元曲四大家。代表作主要有《唐明皇秋夜梧桐雨》、《裴少俊墙头马上》、《董月英花月东墙记》等。
《木兰花慢 感香囊悼双文》拼音标注
mù lán huā màn gǎn xiāng náng dào shuāng wén
lǎn xiāng náng wú yǔ,
mán líu lèi 、 shī hóng shā。
jì liàn liàn chéng huān,
cōng cōng jiě pèi,
bù rěn wàng tā。
xiāo cán bàn jīn lán shè,
xiàng xìu róng 、 shī jù yìng méi huā。
shū yǐng héng xié hé chù,
àn xiāng fú dòng shúi jiā。
chūn shuāng dǐ shì sǎo nóng huá。
mái yù xiàng ní shā。
tàn wù shì rén fēi,
xū yíng táo yè,
shúi ǒu páo guā。
xī fēng chǔ cí gē bà,
liào fāng hún 、 fēi zuò bì tiān xiá。
jìng lǐ wǔ luán kōng zài,
rén jiān hòu hùi wú yá 。