永遇乐
(元代)白朴
一片西湖,四时烟景,谁暇游遍。红袖津楼,青旗柳市,几处遍争卷。
六桥相望,兰桡不断,十里水晶宫殿。夕阳下、笙歌人散,唱彻采菱新怨。
金明老眼,华胥春梦,肠断故都池苑。和靖祠前,苏公堤上,谩把梅花捻。
青衫尽耐,蒙蒙雨湿,更着小蛮针线。觉平生、扁舟归兴,此中不浅。

白朴
白朴(1226—约1306) 原名恒,字仁甫,后改名朴,字太素,号兰谷。汉族,祖籍隩州(今山西河曲附近),后徙居真定(今河北正定县),晚岁寓居金陵(今南京市),终身未仕。他是元代著名的文学家、曲作家、杂剧家,与关汉卿、马致远、郑光祖合称为元曲四大家。代表作主要有《唐明皇秋夜梧桐雨》、《裴少俊墙头马上》、《董月英花月东墙记》等。
《永遇乐》拼音标注
yǒng yù lè
yī piàn xī hú,
sì shí yān jǐng,
shúi xiá yóu biàn。
hóng xìu jīn lóu,
qīng qí lǐu shì,
jī chù biàn zhēng juàn。
lìu qiáo xiāng wàng,
lán náo bù duàn,
shí lǐ shǔi jīng gōng diàn。
xī yáng xià 、 shēng gē rén sàn,
chàng chè cǎi líng xīn yuàn。
jīn míng lǎo yǎn,
huá xū chūn mèng,
cháng duàn gù dū chí yuàn。
hé jìng cí qián,
sū gōng dī shàng,
mán bǎ méi huā niǎn。
qīng shān jǐn nài,
méng méng yǔ shī,
gèng zháo xiǎo mán zhēn xiàn。
jué píng shēng 、 biǎn zhōu gūi xīng,
cǐ zhōng bù qiǎn。