水龙吟 么前三字用仄者 见田不伐*呕集

(元代)白朴

盖仄无疑,或用平字,恐不堪协。云和署乐工宋奴伯妇王氏,以洞箫合曲,宛然有承平之意,乞词于予,故作以赠。会好事者为王氏写真,末章及采云萧史台空,洞天谁是骖鸾伴。伤心记得,开元游幸,连昌别馆。力士传呼,念奴供唱,阿郎吹*。怅无情一枕,繁华梦觉,流年又、暗中换。邂逅京都儿女,欢游遍、画楼东畔。樽前一曲,余音袅袅,骊珠相贯。日落邯郸,月明燕市,尽堪肠断。倩丹青细染,风流图画,写崔徽半。

白朴

白朴(1226—约1306) 原名恒,字仁甫,后改名朴,字太素,号兰谷。汉族,祖籍隩州(今山西河曲附近),后徙居真定(今河北正定县),晚岁寓居金陵(今南京市),终身未仕。他是元代著名的文学家、曲作家、杂剧家,与关汉卿、马致远、郑光祖合称为元曲四大家。代表作主要有《唐明皇秋夜梧桐雨》、《裴少俊墙头马上》、《董月英花月东墙记》等。

《水龙吟 么前三字用仄者,见田不伐*呕集,》拼音标注

shǔi lóng yín yāo qián sān zì yòng zè zhě,jiàn tián bù fá * ōu jí ,
gài zè wú yí,
huò yòng píng zì,
kǒng bù kān xié。
yún hé shǔ lè gōng sòng nú bó fù wáng shì,
yǐ dòng xiāo hé qū,
wǎn rán yǒu chéng píng zhī yì,
qǐ cí yú yú,
gù zuò yǐ zèng。
hùi hǎo shì zhě wèi wáng shì xiě zhēn,
mò zhāng jí cǎi yún xiāo shǐ tái kōng,
dòng tiān shúi shì cān luán bàn。
shāng xīn jì dé,
kāi yuán yóu xìng,
lián chāng bié guǎn。
lì shì chuán hū,
niàn nú gōng chàng,
ā láng chūi *。
chàng wú qíng yī zhěn,
fán huá mèng jué,
líu nián yòu 、 àn zhōng huàn。
xiè hòu jīng dū ér nv̌,
huān yóu biàn 、 huà lóu dōng pàn。
zūn qián yī qū,
yú yīn niǎo niǎo,
lí zhū xiāng guàn。
rì luò hán dān,
yuè míng yàn shì,
jǐn kān cháng duàn。
qiàn dān qīng xì rǎn,
fēng líu tú huà,
xiě cūi hūi bàn 。