水调歌头 拟游茅山 赠心远提点。

(元代)白朴

三峰足云气,万壑散秋声。茅君曾此成道,山兴地俱灵。遥望苍松紫桧,疑是烟幢雾盖,冉冉下青冥。鸾鹤故山梦,香火几时情。洞天开,丹灶冷,有遗经。华阳自古招隐,飞炼得长生。惭愧山中宰相,便许纶巾鹤氅,相对听吹笙。何处沧浪水,吾亦濯尘缨。

白朴

白朴(1226—约1306) 原名恒,字仁甫,后改名朴,字太素,号兰谷。汉族,祖籍隩州(今山西河曲附近),后徙居真定(今河北正定县),晚岁寓居金陵(今南京市),终身未仕。他是元代著名的文学家、曲作家、杂剧家,与关汉卿、马致远、郑光祖合称为元曲四大家。代表作主要有《唐明皇秋夜梧桐雨》、《裴少俊墙头马上》、《董月英花月东墙记》等。

《水调歌头 拟游茅山,赠心远提点。》拼音标注

shǔi diào gē tóu nǐ yóu máo shān,zèng xīn yuǎn tí diǎn 。
sān fēng zú yún qì,
wàn hè sàn qīu shēng。
máo jūn céng cǐ chéng dào,
shān xīng dì jù líng。
yáo wàng cāng sōng zǐ kuài,
yí shì yān chuáng wù gài,
rǎn rǎn xià qīng míng。
luán hè gù shān mèng,
xiāng huǒ jī shí qíng。
dòng tiān kāi,
dān zào lěng,
yǒu yí jīng。
huá yáng zì gǔ zhāo yǐn,
fēi liàn dé cháng shēng。
cán kùi shān zhōng zǎi xiāng,
biàn xǔ lún jīn hè chǎng,
xiāng dùi tīng chūi shēng。
hé chù cāng làng shǔi,
wú yì zhuó chén yīng 。