六州歌头·向来人道

(宋代)刘辰翁

向来人道,真个胜周公。燕然眇。浯溪小。万世功。再建隆。十五年宇宙,宫中膺。堂中伴。翻虎鼠,搏鸇雀,覆蛇龙。鹤发庞眉,憔悴空山久,来上东封。便一朝符瑞,四十万人同。说甚东风。怕西风。
甚边尘起,渔阳惨。霓裳断。广寒宫。青楼杳。朱门悄。镜湖空。里湖通。大纛高牙去,人不见,港重重。斜阳外,芳草碧,落花红。抛尽黄金无计,方知道、前此和戎。但千年传说,夜半一声铜。何面江东。

刘辰翁

刘辰翁(1233.2.4—1297.2.12),字会孟,别号须溪。庐陵灌溪(今江西省吉安市吉安县梅塘乡小灌村)人。南宋末年著名的爱国诗人。 景定三年(1262)登进士第。他一生一生致力于文学创作和文学批评活动,为后人留下了可贵的丰厚文化遗产,遗著由子刘将孙编为《须溪先生全集》,《宋史·艺文志》著录为一百卷,已佚。

《六州歌头·向来人道》拼音标注

lìu zhōu gē tóu · xiàng lái rén dào
xiàng lái rén dào,
zhēn gè shèng zhōu gōng。
yàn rán miǎo。
wú xī xiǎo。
wàn shì gōng。
zài jiàn lóng。
shí wǔ nián yǔ zhòu,
gōng zhōng yīng。
táng zhōng bàn。
fān hǔ shǔ,
bó zhān què,
fù shé lóng。
hè fā páng méi,
qiáo cùi kōng shān jǐu,
lái shàng dōng fēng。
biàn yī zhāo fú rùi,
sì shí wàn rén tóng。
shuō shén dōng fēng。
pà xī fēng。
shén biān chén qǐ,
yú yáng cǎn。
ní cháng duàn。
guǎng hán gōng。
qīng lóu yǎo。
zhū mén qiǎo。
jìng hú kōng。
lǐ hú tōng。
dà dào gāo yá qù,
rén bù jiàn,
gǎng zhòng zhòng。
xié yáng wài,
fāng cǎo bì,
luò huā hóng。
pāo jǐn huáng jīn wú jì,
fāng zhī dào 、 qián cǐ hé róng。
dàn qiān nián chuán shuō,
yè bàn yī shēng tóng。
hé miàn jiāng dōng 。