金缕曲(古岩取后村和韵示余 如韵答之)

(宋代)刘辰翁

一笑披衣起。笑昨宵、东风似梦,韩张卢李。白发红云溪上叟,不记儿孙年齿。但回首、秦亡汉驶。苦苦渔郎留不住,约扁舟、后日重来此。吾已老,尚能竣。
少年未解留人意。恍出山、红尘吹断,落花流水。天上玉堂人间改,漫欸乃声千里。更说似、玄都君子。闻道酿桃堪为酒,待酿桃、千石成千醉。春有尽,瓮无底。

刘辰翁

刘辰翁(1233.2.4—1297.2.12),字会孟,别号须溪。庐陵灌溪(今江西省吉安市吉安县梅塘乡小灌村)人。南宋末年著名的爱国诗人。 景定三年(1262)登进士第。他一生一生致力于文学创作和文学批评活动,为后人留下了可贵的丰厚文化遗产,遗著由子刘将孙编为《须溪先生全集》,《宋史·艺文志》著录为一百卷,已佚。

《金缕曲(古岩取后村和韵示余,如韵答之)》拼音标注

jīn lv̌ qū ( gǔ yán qǔ hòu cūn hé yùn shì yú,rú yùn dá zhī )
yī xiào pī yī qǐ。
xiào zuó xiāo 、 dōng fēng sì mèng,
hán zhāng lú lǐ。
bái fā hóng yún xī shàng sǒu,
bù jì ér sūn nián chǐ。
dàn húi shǒu 、 qín wáng hàn shǐ。
kǔ kǔ yú láng líu bù zhù,
yuē biǎn zhōu 、 hòu rì zhòng lái cǐ。
wú yǐ lǎo,
shàng néng jùn。
shǎo nián wèi jiě líu rén yì。
huǎng chū shān 、 hóng chén chūi duàn,
luò huā líu shǔi。
tiān shàng yù táng rén jiān gǎi,
màn ǎi nǎi shēng qiān lǐ。
gèng shuō sì 、 xuán dū jūn zǐ。
wén dào niàng táo kān wèi jǐu,
dài niàng táo 、 qiān shí chéng qiān zùi。
chūn yǒu jǐn,
wèng wú dǐ。