内家娇·结客少年场

(宋代)刘辰翁

结客少年场。携高李、闻笛赋游梁。看汉水淮山,高楼共卧,融尊郑驿,飞盖相望。春风里,种他红与白,笑我懒中忙。供奉後来,玄都桃改,佳人好在,庾岭梅香。何处最难忘。会稽归鬓晚,空带吴霜。赢得黄冠野服,笑傲羲皇。看花外小车,出长生洞,橘中二老,斗智琼黄。称寿堂添十字,孙认三房。

刘辰翁

刘辰翁(1233.2.4—1297.2.12),字会孟,别号须溪。庐陵灌溪(今江西省吉安市吉安县梅塘乡小灌村)人。南宋末年著名的爱国诗人。 景定三年(1262)登进士第。他一生一生致力于文学创作和文学批评活动,为后人留下了可贵的丰厚文化遗产,遗著由子刘将孙编为《须溪先生全集》,《宋史·艺文志》著录为一百卷,已佚。

《内家娇·结客少年场》拼音标注

nèi jiā jiāo · jié kè shǎo nián cháng
jié kè shǎo nián cháng。
xié gāo lǐ 、 wén dí fù yóu liáng。
kàn hàn shǔi huái shān,
gāo lóu gòng wò,
róng zūn zhèng yì,
fēi gài xiāng wàng。
chūn fēng lǐ,
zhǒng tā hóng yǔ bái,
xiào wǒ lǎn zhōng máng。
gōng fèng hòu lái,
xuán dū táo gǎi,
jiā rén hǎo zài,
yǔ líng méi xiāng。
hé chù zùi nán wàng。
hùi jī gūi bìn wǎn,
kōng dài wú shuāng。
yíng dé huáng guān yě fú,
xiào ào xī huáng。
kàn huā wài xiǎo chē,
chū cháng shēng dòng,
jú zhōng èr lǎo,
dǒu zhì qióng huáng。
chēng shòu táng tiān shí zì,
sūn rèn sān fáng 。