瑞龙吟(和王圣与寿韵)
(宋代)刘辰翁
那知许。女乐如烟点点,江南处处。何时重到湖堧,淋漓载酒,依稀吊古。
终待胭脂露掌,弄鸥招鹤,凭君画取。万柳漫堤,一丝一泪垂雨。濛濛絮里,又送金铜去。漫肠断、王孙望帝,呕心囊句。市隐今成趣。袖回地狂狭,天吴凤舞。莫是青州谱。怎不早,翩翩向青州住。回头蜃海,已沈花雾。

刘辰翁
刘辰翁(1233.2.4—1297.2.12),字会孟,别号须溪。庐陵灌溪(今江西省吉安市吉安县梅塘乡小灌村)人。南宋末年著名的爱国诗人。 景定三年(1262)登进士第。他一生一生致力于文学创作和文学批评活动,为后人留下了可贵的丰厚文化遗产,遗著由子刘将孙编为《须溪先生全集》,《宋史·艺文志》著录为一百卷,已佚。
《瑞龙吟(和王圣与寿韵)》拼音标注
rùi lóng yín ( hé wáng shèng yǔ shòu yùn )
lǎo rén yǔ。
céng jiàn zuó rì kāi lú,
zhùi tiān huā fǒu。
shēng nián bù hé huāng huāng,
kū gēn bó mìng,
chán juān wù rǔ。
nà zhī xǔ。
nv̌ lè rú yān diǎn diǎn,
jiāng nán chù chù。
hé shí zhòng dào hú ruán,
lín lí zài jǐu,
yī xī diào gǔ。
zhōng dài yān zhī lù zhǎng,
nòng ōu zhāo hè,
píng jūn huà qǔ。
wàn lǐu màn dī,
yī sī yī lèi chúi yǔ。
méng méng xù lǐ,
yòu sòng jīn tóng qù。
màn cháng duàn 、 wáng sūn wàng dì,
ōu xīn náng jù。
shì yǐn jīn chéng qù。
xìu húi dì kuáng xiá,
tiān wú fèng wǔ。
mò shì qīng zhōu pǔ。
zěn bù zǎo,
piān piān xiàng qīng zhōu zhù。
húi tóu shèn hǎi,
yǐ shěn huā wù。