相思曲
(唐代)戴叔伦
高楼重重闭明月,肠断仙郎隔年别。紫萧横笛寂无声,
独向瑶窗坐愁绝。鱼沈雁杳天涯路,始信人间别离苦。
恨满牙床翡翠衾,怨折金钗凤凰股。井深辘轳嗟绠短,
衣带相思日应缓。将刀斫水水复连,挥刃割情情不断。
落红乱逐东流水,一点芳心为君死。妾身愿作巫山云,
飞入仙郎梦魂里。
独向瑶窗坐愁绝。鱼沈雁杳天涯路,始信人间别离苦。
恨满牙床翡翠衾,怨折金钗凤凰股。井深辘轳嗟绠短,
衣带相思日应缓。将刀斫水水复连,挥刃割情情不断。
落红乱逐东流水,一点芳心为君死。妾身愿作巫山云,
飞入仙郎梦魂里。

戴叔伦
戴叔伦(732—789),唐代诗人,字幼公(一作次公),润州金坛(今属江苏)人。年轻时师事萧颖士。曾任新城令、东阳令、抚州刺史、容管经略使。晚年上表自请为道士。其诗多表现隐逸生活和闲适情调,但《女耕田行》、《屯田词》等篇也反映了人民生活的艰苦。论诗主张“诗家之景,如蓝田日暖,良玉生烟,可望而不可置于眉睫之前”。其诗体裁皆有所涉猎。
《相思曲》拼音标注
xiāng sī qū
gāo lóu zhòng zhòng bì míng yuè,
cháng duàn xiān láng gé nián bié。
zǐ xiāo héng dí jì wú shēng,
dú xiàng yáo chuāng zuò chóu jué。
yú shěn yàn yǎo tiān yá lù,
shǐ xìn rén jiān bié lí kǔ。
hèn mǎn yá chuáng fěi cùi qīn,
yuàn zhé jīn chāi fèng huáng gǔ。
jǐng shēn lù lú jiē gěng duǎn,
yī dài xiāng sī rì yìng huǎn。
jiāng dāo zhuó shǔi shǔi fù lián,
hūi rèn gē qíng qíng bù duàn。
luò hóng luàn zhú dōng líu shǔi,
yī diǎn fāng xīn wèi jūn sǐ。
qiè shēn yuàn zuò wū shān yún,
fēi rù xiān láng mèng hún lǐ。