赠康老人洽

(唐代)戴叔伦

酒泉布衣旧才子,少小知名帝城里。一篇飞入九重门,
乐府喧喧闻至尊。宫中美人皆唱得,七贵因之尽相识。
南邻北里日经过,处处淹留乐事多。不脱弊裘轻锦绮,
长吟佳句掩笙歌。贤王贵主於我厚,骏马苍头如己有。
暗将心事隔风尘,尽掷年光逐杯酒。青门几度见春归,
折柳寻花送落晖。杜陵往往逢秋暮,望月临风攀古树。
繁霜入鬓何足论,旧国连天不知处。尔来倏忽五十年,
却忆当时思眇然。多识故侯悲宿草,曾看流水没桑田。
百人会中一身在,被褐饮瓢终不改。陌头车马共营营,
不解如君任此生。

戴叔伦

戴叔伦(732—789),唐代诗人,字幼公(一作次公),润州金坛(今属江苏)人。年轻时师事萧颖士。曾任新城令、东阳令、抚州刺史、容管经略使。晚年上表自请为道士。其诗多表现隐逸生活和闲适情调,但《女耕田行》、《屯田词》等篇也反映了人民生活的艰苦。论诗主张“诗家之景,如蓝田日暖,良玉生烟,可望而不可置于眉睫之前”。其诗体裁皆有所涉猎。

《赠康老人洽》拼音标注

zèng kāng lǎo rén qià
jǐu quán bù yī jìu cái zǐ,
shǎo xiǎo zhī míng dì chéng lǐ。
yī piān fēi rù jǐu zhòng mén,
lè fǔ xuān xuān wén zhì zūn。
gōng zhōng měi rén jiē chàng dé,
qī gùi yīn zhī jǐn xiāng shì。
nán lín běi lǐ rì jīng guò,
chù chù yān líu lè shì duō。
bù tuō bì qíu qīng jǐn qǐ,
cháng yín jiā jù yǎn shēng gē。
xián wáng gùi zhǔ yú wǒ hòu,
jùn mǎ cāng tóu rú jǐ yǒu。
àn jiāng xīn shì gé fēng chén,
jǐn zhí nián guāng zhú bēi jǐu。
qīng mén jī dù jiàn chūn gūi,
zhé lǐu xún huā sòng luò hūi。
dù líng wǎng wǎng féng qīu mù,
wàng yuè lín fēng pān gǔ shù。
fán shuāng rù bìn hé zú lùn,
jìu guó lián tiān bù zhī chù。
ěr lái shū hū wǔ shí nián,
què yì dāng shí sī miǎo rán。
duō shì gù hóu bēi sù cǎo,
céng kàn líu shǔi méi sāng tián。
bǎi rén hùi zhōng yī shēn zài,
bèi hé yǐn piáo zhōng bù gǎi。
mò tóu chē mǎ gòng yíng yíng,
bù jiě rú jūn rèn cǐ shēng。