沁园春(四和)

(宋代)刘克庄

余少之时,赋和仲宣,檄如孔璋。也曾观万舞,铺陈商颂,曾闻九奏,制作尧章。抖擞空囊,存留谏笏,犹带虚皇案畔香。今归矣,省听鸡骑马,趁早朝忙。
榻前密启明扬。宰物者方持玉尺量。元未尝弃汝,自云耄及,无宁寿我,或者天将李泰伯云:天将寿我欤。富有图书,贫无钗泽,不似安昌列后堂。新腔好,任伊川看见,非亵穹苍。

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。

《沁园春(四和)》拼音标注

qìn yuán chūn ( sì hé )
yú shǎo zhī shí,
fù hé zhòng xuān,
xí rú kǒng zhāng。
yě céng guān wàn wǔ,
pū chén shāng sòng,
céng wén jǐu zòu,
zhì zuò yáo zhāng。
dǒu sǒu kōng náng,
cún líu jiàn hù,
yóu dài xū huáng àn pàn xiāng。
jīn gūi yǐ,
shěng tīng jī qí mǎ,
chèn zǎo zhāo máng。
tà qián mì qǐ míng yáng。
zǎi wù zhě fāng chí yù chǐ liàng。
yuán wèi cháng qì rǔ,
zì yún mào jí,
wú níng shòu wǒ,
huò zhě tiān jiāng lǐ tài bó yún : tiān jiāng shòu wǒ yú。
fù yǒu tú shū,
pín wú chāi zé,
bù sì ān chāng liè hòu táng。
xīn qiāng hǎo,
rèn yī chuān kàn jiàn,
fēi xiè qióng cāng。