鲁忠王挽词三首

(唐代)宋之问

同盟会五月,归葬出三条。日惨咸阳树,天寒渭水桥。
稍看惨鹭转,尚识紫骝骄。寂寂泉台恨,从兹罢玉箫。
邦家锡宠光,存没贵忠良。遂裂山河地,追尊父子王。
人悲槐里月,马踏槿原霜。别向天京北,悠悠此路长。
树羽迎朝日,撞钟望早霞。故人悲宿草,中使惨晨笳。
气有冲天剑,星无犯斗槎。唯馀孔公宅,长接鲁王家。

宋之问

宋之问(约656 — 约712),字延清,名少连,汉族,汾州(今山西汾阳市)人,初唐时期的诗人,与沈佺期并称“沈宋”。唐高宗上元二年(675),进士及第,当时掌握实权的是武则天,富有才学的宋之问深得赏识,被召入文学馆,不久出授洛州参军,永隆元年(681), 与杨炯一起进入崇文馆任学士。与陈子昂、卢藏用、司马承祯、王适、毕构、李白、孟浩然、王维、贺知章称为仙宗十友。

《鲁忠王挽词三首》拼音标注

lǔ zhōng wáng wǎn cí sān shǒu
tóng méng hùi wǔ yuè,
gūi zàng chū sān tiáo。
rì cǎn xián yáng shù,
tiān hán wèi shǔi qiáo。
shāo kàn cǎn lù zhuǎn,
shàng shì zǐ líu jiāo。
jì jì quán tái hèn,
cóng zī bà yù xiāo。
bāng jiā xí chǒng guāng,
cún méi gùi zhōng liáng。
sùi liè shān hé dì,
zhūi zūn fù zǐ wáng。
rén bēi huái lǐ yuè,
mǎ tà jǐn yuán shuāng。
bié xiàng tiān jīng běi,
yōu yōu cǐ lù cháng。
shù yǔ yíng zhāo rì,
zhuàng zhōng wàng zǎo xiá。
gù rén bēi sù cǎo,
zhōng shǐ cǎn chén jiā。
qì yǒu chōng tiān jiàn,
xīng wú fàn dǒu chá。
wéi yú kǒng gōng zhái,
cháng jiē lǔ wáng jiā。