花烛行

(唐代)宋之问

帝城九门乘夜开,仙车百两自天来。列火东归暗行月,浮桥西渡响奔雷。

龙楼锦障连连出,遥望梁台如昼日。梁台花烛见天人,平阳宾从绮罗春。

共迎织女归春幄,俱送常娥下月轮。常娥月中君未见,红粉盈盈隔团扇。

玉樽交引合欢杯,珠履共蹋鸳鸯荐。漏尽更深斗欲斜,可怜金翠满庭花。

庭花灼灼歌秾李,此夕天孙嫁王子。结缡初出望园中,和鸣已入秦筲里。

同心合带两相依,明日双朝入此微。共待洛城分曙色,更看天下凤凰飞。

宋之问

宋之问(约656 — 约712),字延清,名少连,汉族,汾州(今山西汾阳市)人,初唐时期的诗人,与沈佺期并称“沈宋”。唐高宗上元二年(675),进士及第,当时掌握实权的是武则天,富有才学的宋之问深得赏识,被召入文学馆,不久出授洛州参军,永隆元年(681), 与杨炯一起进入崇文馆任学士。与陈子昂、卢藏用、司马承祯、王适、毕构、李白、孟浩然、王维、贺知章称为仙宗十友。

《花烛行》拼音标注

huā zhú xíng
dì chéng jǐu mén chéng yè kāi,
xiān chē bǎi liǎng zì tiān lái。
liè huǒ dōng gūi àn xíng yuè,
fú qiáo xī dù xiǎng bēn léi。
lóng lóu jǐn zhàng lián lián chū,
yáo wàng liáng tái rú zhòu rì。
liáng tái huā zhú jiàn tiān rén,
píng yáng bīn cóng qǐ luō chūn。
gòng yíng zhī nv̌ gūi chūn wò,
jù sòng cháng é xià yuè lún。
cháng é yuè zhōng jūn wèi jiàn,
hóng fěn yíng yíng gé tuán shàn。
yù zūn jiāo yǐn hé huān bēi,
zhū lv̌ gòng tà yuān yāng jiàn。
lòu jǐn gèng shēn dǒu yù xié,
kě lián jīn cùi mǎn tíng huā。
tíng huā zhuó zhuó gē nóng lǐ,
cǐ xī tiān sūn jià wáng zǐ。
jié lí chū chū wàng yuán zhōng,
hé míng yǐ rù qín shāo lǐ。
tóng xīn hé dài liǎng xiāng yī,
míng rì shuāng zhāo rù cǐ wēi。
gòng dài luò chéng fēn shù sè,
gèng kàn tiān xià fèng huáng fēi。