早发大庾岭
(唐代)宋之问
嵥起华夷界,信为造化力。歇鞍问徒旅,乡关在西北。
出门怨别家,登岭恨辞国。自惟勖忠孝,斯罪懵所得。
皇明颇照洗,廷议日纷惑。兄弟远沦居,妻子成异域。
羽翮伤已毁,童幼怜未识。踌蹰恋北顾,亭午晞霁色。
春暖阴梅花,瘴回阳鸟翼。含沙缘涧聚,吻草依林植。
适蛮悲疾首,怀巩泪沾臆。感谢鹓鹭朝,勤修魑魅职。
生还倘非远,誓拟酬恩德。

宋之问
宋之问(约656 — 约712),字延清,名少连,汉族,汾州(今山西汾阳市)人,初唐时期的诗人,与沈佺期并称“沈宋”。唐高宗上元二年(675),进士及第,当时掌握实权的是武则天,富有才学的宋之问深得赏识,被召入文学馆,不久出授洛州参军,永隆元年(681), 与杨炯一起进入崇文馆任学士。与陈子昂、卢藏用、司马承祯、王适、毕构、李白、孟浩然、王维、贺知章称为仙宗十友。
《早发大庾岭》拼音标注
zǎo fā dà yǔ líng
chén jī dà yǔ xiǎn,
yì ān chí fù xī。
wù lù zhòu wèi kāi,
hào tú bù kě cè。
jié qǐ huá yí jiè,
xìn wèi zào huà lì。
xiē ān wèn tú lv̌,
xiāng guān zài xī běi。
chū mén yuàn bié jiā,
dēng líng hèn cí guó。
zì wéi xù zhōng xiào,
sī zùi měng suǒ dé。
huáng míng pǒ zhào xǐ,
tíng yì rì fēn huò。
xiōng dì yuǎn lún jū,
qī zǐ chéng yì yù。
yǔ hé shāng yǐ hǔi,
tóng yòu lián wèi shì。
chóu chú liàn běi gù,
tíng wǔ xī jì sè。
chūn nuǎn yīn méi huā,
zhàng húi yáng niǎo yì。
hán shā yuán jiàn jù,
wěn cǎo yī lín zhí。
shì mán bēi jí shǒu,
huái gǒng lèi zhān yì。
gǎn xiè yuān lù zhāo,
qín xīu chī mèi zhí。
shēng huán tǎng fēi yuǎn,
shì nǐ chóu ēn dé。