伤王七秘书监寄呈扬州陆长史通简府僚广陵以广好事
(唐代)宋之问
学奥心流异,机玄三语同。书乃墨场绝,文称词伯雄。
白屋藩魏主,苍生期谢公。一祗贤良诏。遂谒承明宫。
补衮望奚塞,尊儒位未充。罢官七门里,归老一丘中。
尝忝长者辙,微言私谓通。我行会稽郡,路出广陵东。
物在人已矣,都疑淮海空。

宋之问
宋之问(约656 — 约712),字延清,名少连,汉族,汾州(今山西汾阳市)人,初唐时期的诗人,与沈佺期并称“沈宋”。唐高宗上元二年(675),进士及第,当时掌握实权的是武则天,富有才学的宋之问深得赏识,被召入文学馆,不久出授洛州参军,永隆元年(681), 与杨炯一起进入崇文馆任学士。与陈子昂、卢藏用、司马承祯、王适、毕构、李白、孟浩然、王维、贺知章称为仙宗十友。
《伤王七秘书监寄呈扬州陆长史通简府僚广陵以广好事》拼音标注
shāng wáng qī mì shū jiān jì chéng yáng zhōu lù cháng shǐ tōng jiǎn fǔ liáo guǎng líng yǐ guǎng hǎo shì
wáng shì gùi xiān zōng,
héng mén qī dào fēng。
chuán xīn wù yǒu wù,
bǐng huà yóu wú qióng。
xué ào xīn líu yì,
jī xuán sān yǔ tóng。
shū nǎi mò cháng jué,
wén chēng cí bó xióng。
bái wū fán wèi zhǔ,
cāng shēng qī xiè gōng。
yī zhī xián liáng zhào。
sùi yè chéng míng gōng。
bǔ gǔn wàng xī sāi,
zūn rú wèi wèi chōng。
bà guān qī mén lǐ,
gūi lǎo yī qīu zhōng。
cháng tiǎn cháng zhě chè,
wēi yán sī wèi tōng。
wǒ xíng hùi jī jùn,
lù chū guǎng líng dōng。
wù zài rén yǐ yǐ,
dū yí huái hǎi kōng。