高阳台(芙蓉)
(宋代)蒋捷

蒋捷
蒋捷(约1245~1305后),字胜欲,号竹山,南宋词人, 宋末元初阳羡(今江苏宜兴)人。先世为宜兴大族,南宋咸淳十年(1274)进士。南宋覆灭,深怀亡国之痛,隐居不仕,人称“竹山先生”、“樱桃进士”,其气节为时人所重。长于词,与周密、王沂孙、张炎并称“宋末四大家”。其词多抒发故国之思、山河之恸 、风格多样,而以悲凉清俊、萧寥疏爽为主。尤以造语奇巧之作,在宋季词坛上独标一格,有《竹山词》1卷,收入毛晋《宋六十名家词》本、《彊村丛书》本,又《竹山词》2卷,收入涉园景宋元明词续刊本。
《高阳台(芙蓉)》拼音标注
gāo yáng tái ( fú róng )
xiá shuò lián zhū,
yún zhēng zhuàn yù,
huán lóu wǎn wǎn fēi líng。
tiān shàng wáng láng,
biāo lún cǐ dì céng tíng。
qīu xiāng bù duàn tái huáng yuǎn,
yì wàn cóng 、 jǐn yàn xiān míng。
shì chéng chén,
luán fèng xiāo zhōng,
kōng dù gē shēng。
qú wēng yī diǎn qīng hán sǔi,
guàn cān yīng jú yǔ,
yǐn lù lán tīng。
tòu wū gāo hóng,
xīn yíng xiǎo yáng huā chéng。
shuāng nóng yuè dàn sān gèng mèng,
mèng màn xiān 、 lái yǐ yín píng。
gòng jīn qī,
bù shì qióng jī,
bù shì fāng qīng。