登长城(一题作塞下曲)

(唐代)李益

汉家今上郡,秦塞古长城。有日云长惨,无风沙自惊。
当今圣天子,不战四夷平。

李益

李益(约750—约830), 唐代诗人,字君虞,祖籍凉州姑臧(今甘肃武威市凉州区),后迁河南郑州。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。

《登长城(一题作塞下曲)》拼音标注

dēng cháng chéng ( yī tí zuò sāi xià qū )
hàn jiā jīn shàng jùn,
qín sāi gǔ cháng chéng。
yǒu rì yún cháng cǎn,
wú fēng shā zì liáng。
dāng jīn shèng tiān zǐ,
bù zhàn sì yí píng。