府试古镜

(唐代)李益

旧是秦时镜,今藏古匣中。龙盘初挂月,凤舞欲生风。
石黛曾留殿,朱光适在宫。应祥知道泰,鉴物觉神通。
肝胆诚难隐,妍媸信易穷。幸居君子室,长愿免尘蒙。

李益

李益(约750—约830), 唐代诗人,字君虞,祖籍凉州姑臧(今甘肃武威市凉州区),后迁河南郑州。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。

《府试古镜》拼音标注

fǔ shì gǔ jìng
jìu shì qín shí jìng,
jīn cáng gǔ xiá zhōng。
lóng pán chū guà yuè,
fèng wǔ yù shēng fēng。
shí dài céng líu diàn,
zhū guāng shì zài gōng。
yìng xiáng zhī dào tài,
jiàn wù jué shén tōng。
gān dǎn chéng nán yǐn,
yán chī xìn yì qióng。
xìng jū jūn zǐ shì,
cháng yuàn miǎn chén méng。