哭柏岩禅师

(唐代)李益

遍与傍人别,临终尽不愁。影堂谁为扫,坐塔自看修。
白日钟边晚,青苔钵上秋。天涯禅弟子,空到柏岩游。

李益

李益(约750—约830), 唐代诗人,字君虞,祖籍凉州姑臧(今甘肃武威市凉州区),后迁河南郑州。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。

《哭柏岩禅师》拼音标注

kū bǎi yán shàn shī
biàn yǔ bàng rén bié,
lín zhōng jǐn bù chóu。
yǐng táng shúi wèi sǎo,
zuò tǎ zì kàn xīu。
bái rì zhōng biān wǎn,
qīng tái bō shàng qīu。
tiān yá shàn dì zǐ,
kōng dào bǎi yán yóu。