送贾校书东归寄振上人(一作振上人院喜见贾弇兼酬别)

(唐代)李益

北风吹雁数声悲,况指前林是别时。秋草不堪频送远,
白是何处更相期。山随匹马行看暮,路入寒城独去迟。
为向东州故人道,江淹已拟惠休诗。

李益

李益(约750—约830), 唐代诗人,字君虞,祖籍凉州姑臧(今甘肃武威市凉州区),后迁河南郑州。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。

《送贾校书东归寄振上人(一作振上人院喜见贾弇兼酬别)》拼音标注

sòng jiǎ xiào shū dōng gūi jì zhèn shàng rén ( yī zuò zhèn shàng rén yuàn xǐ jiàn jiǎ yǎn jiān chóu bié )
běi fēng chūi yàn shù shēng bēi,
kuàng zhǐ qián lín shì bié shí。
qīu cǎo bù kān pín sòng yuǎn,
bái shì hé chù gèng xiāng qī。
shān súi pǐ mǎ xíng kàn mù,
lù rù hán chéng dú qù chí。
wèi xiàng dōng zhōu gù rén dào,
jiāng yān yǐ nǐ hùi xīu shī。