送人流贬

(唐代)李益

汉章虽约法,秦律已除名。谤远人多惑,官微不自明。
霜风先独树,瘴雨失荒城。畴昔长沙事,三年召贾生。

李益

李益(约750—约830), 唐代诗人,字君虞,祖籍凉州姑臧(今甘肃武威市凉州区),后迁河南郑州。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。

《送人流贬》拼音标注

sòng rén líu biǎn
hàn zhāng sūi yuē fǎ,
qín lv̀ yǐ chú míng。
bàng yuǎn rén duō huò,
guān wēi bù zì míng。
shuāng fēng xiān dú shù,
zhàng yǔ shī huāng chéng。
chóu xī cháng shā shì,
sān nián zhào jiǎ shēng。