自朔方还与郑式瞻崔称郑子周岑赞同会法云寺三门避暑
(唐代)李益

李益
李益(约750—约830), 唐代诗人,字君虞,祖籍凉州姑臧(今甘肃武威市凉州区),后迁河南郑州。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。
《自朔方还与郑式瞻崔称郑子周岑赞同会法云寺三门避暑》拼音标注
zì shuò fāng huán yǔ zhèng shì zhān cūi chēng zhèng zǐ zhōu cén zàn tóng hùi fǎ yún sì sān mén bì shǔ
yú běn shū fàng shì,
qiè lái fēi wài jiǎo。
wù luò biān chén zhōng,
ài shān jiàn shān shǎo。
shǐ tóu qīng liáng yǔ,
mén zhí yān xìu biǎo。
cān chà hù míng miè,
cǎi cùi jìng hūn xiǎo。
líng líng yuǎn fēng lái,
guò cǐ qún mù miǎo。
yīng yīng èr sān yàn,
jīn kuàng qù fán rǎo。
yóu chuān chū qián yú,
xī yīn juàn fēi niǎo。
xùn wù bù kě qióng,
wéi yú cǐ xīn le。