从军有苦乐行(时从司空鱼公北征)

(唐代)李益

劳者且莫歌,我欲送君觞。从军有苦乐,此曲乐未央。
仆居在陇上,陇水断人肠。东过秦宫路,宫路入咸阳。
时逢汉帝出,谏猎至长杨。讵驰游侠窟,非结少年场。
一旦承嘉惠,轻身重恩光。秉笔参帷帟,从军至朔方。
边地多阴风,草木自凄凉。断绝海云去,出没胡沙长。
参差引雁翼,隐辚腾军装。剑文夜如水,马汗冻成霜。
侠气五都少,矜功六郡良。山河起目前,睚眦死路傍。
北逐驱獯虏,西临复旧疆。昔还赋馀资,今出乃赢粮。
一矢弢夏服,我弓不再张。寄语丈夫雄,若乐身自当。

李益

李益(约750—约830), 唐代诗人,字君虞,祖籍凉州姑臧(今甘肃武威市凉州区),后迁河南郑州。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。

《从军有苦乐行(时从司空鱼公北征)》拼音标注

cóng jūn yǒu kǔ lè xíng ( shí cóng sī kōng yú gōng běi zhēng )
láo zhě qiě mò gē,
wǒ yù sòng jūn shāng。
cóng jūn yǒu kǔ lè,
cǐ qū lè wèi yāng。
pū jū zài lǒng shàng,
lǒng shǔi duàn rén cháng。
dōng guò qín gōng lù,
gōng lù rù xián yáng。
shí féng hàn dì chū,
jiàn liè zhì cháng yáng。
jù chí yóu xiá kū,
fēi jié shǎo nián cháng。
yī dàn chéng jiā hùi,
qīng shēn zhòng ēn guāng。
bǐng bǐ cān wéi yì,
cóng jūn zhì shuò fāng。
biān dì duō yīn fēng,
cǎo mù zì qī liáng。
duàn jué hǎi yún qù,
chū méi hú shā cháng。
cān chà yǐn yàn yì,
yǐn lín téng jūn zhuāng。
jiàn wén yè rú shǔi,
mǎ hàn dòng chéng shuāng。
xiá qì wǔ dū shǎo,
jīn gōng lìu jùn liáng。
shān hé qǐ mù qián,
yái zì sǐ lù bàng。
běi zhú qū xūn lǔ,
xī lín fù jìu jiāng。
xī huán fù yú zī,
jīn chū nǎi yíng liáng。
yī shǐ tāo xià fú,
wǒ gōng bù zài zhāng。
jì yǔ zhàng fū xióng,
ruò lè shēn zì dāng。