江南妇

(元代)王冕

江南妇,何辛苦!田家淡泊时将暮,敝衣零落面如土。
馌彼南亩随夫郎,夜间织麻不上床。
织麻成布抵官税,力田得米归官仓。
官输未了忧枵腹,门外又催私债促。
大家揭贴出陈帐,生谷十年还未足。
长儿五岁方离手,小女三周未能走。
社长呼名散户田,下季官盐添两口。
舅姑老病毛骨枯,忍饥忍寒蹲破庐。
残年无物做慈孝,对面冷泪空流珠。
燕赵女儿颜如玉,能拨琵琶调新曲。
珠翠满头金满臂,日日春风嫌酒肉。
五侯七贵争取怜,一笑可得十万钱。
归来重藉锦绣眠,罗帷暖拥沈麝烟。

王冕

王冕(1310年~1359年),字元章,号煮石山农,亦号食中翁、梅花屋主等,浙江省绍兴市诸暨枫桥人,元朝著名画家、诗人、篆刻家。他出身贫寒,幼年替人放牛,靠自学成才。有《竹斋集》3卷,续集2卷。一生爱好梅花,种梅、咏梅,又攻画梅。所画梅花花密枝繁,生意盎然,劲健有力,对后世影响较大。存世画迹有《南枝春早图》《墨梅图》《三君子图》等。能治印,创用花乳石刻印章,篆法绝妙。《明史》有传。

《江南妇》拼音标注

jiāng nán fù
jiāng nán fù,
hé xīn kǔ !
tián jiā dàn bó shí jiāng mù,
bì yī líng luò miàn rú tǔ。
yè bǐ nán mǔ súi fū láng,
yè jiān zhī má bù shàng chuáng。
zhī má chéng bù dǐ guān shùi,
lì tián dé mǐ gūi guān cāng。
guān shū wèi le yōu xiāo fù,
mén wài yòu cūi sī zhài cù。
dà jiā jiē tiē chū chén zhàng,
shēng gǔ shí nián huán wèi zú。
cháng ér wǔ sùi fāng lí shǒu,
xiǎo nv̌ sān zhōu wèi néng zǒu。
shè cháng hū míng sàn hù tián,
xià jì guān yán tiān liǎng kǒu。
jìu gū lǎo bìng máo gǔ kū,
rěn jī rěn hán dūn pò lú。
cán nián wú wù zuò cí xiào,
dùi miàn lěng lèi kōng líu zhū。
yàn zhào nv̌ ér yán rú yù,
néng bō pí pá diào xīn qū。
zhū cùi mǎn tóu jīn mǎn bì,
rì rì chūn fēng xián jǐu ròu。
wǔ hóu qī gùi zhēng qǔ lián,
yī xiào kě dé shí wàn qián。
gūi lái zhòng jiè jǐn xìu mián,
luō wéi nuǎn yǒng shěn shè yān 。