寿山曲

(五代)冯延巳

铜壶滴漏初尽,高閤鸡鸣半空。催启五门金锁,
犹垂三殿帘栊。阶前御柳摇绿,仗下宫花散红。
鸳瓦数行晓日,鸾旗百尺春风。侍臣舞蹈重拜,
圣寿南山永同。

冯延巳

冯延巳 (903--960)又名延嗣,字正中,五代广陵(今江苏省扬州市)人。在南唐做过宰相,生活过得很优裕、舒适。他的词多写闲情逸致辞,文人的气息很浓,对北宋初期的词人有比较大的影响。宋初《钓矶立谈》评其“学问渊博,文章颖发,辩说纵横”,其词集名《阳春集》。

《寿山曲》拼音标注

shòu shān qū
tóng hú dī lòu chū jǐn,
gāo gé jī míng bàn kōng。
cūi qǐ wǔ mén jīn suǒ,
yóu chúi sān diàn lián lóng。
jiē qián yù lǐu yáo lv̀,
zhàng xià gōng huā sàn hóng。
yuān wǎ shù xíng xiǎo rì,
luán qí bǎi chǐ chūn fēng。
shì chén wǔ dǎo zhòng bài,
shèng shòu nán shān yǒng tóng。