喜迁莺·宿莺啼

(五代)冯延巳

宿莺啼,乡梦断,
春树晓朦胧。
残灯吹烬闭朱栊,
人语隔屏残。

香已寒,灯已绝,
忽忆去年离别。
石城花雨倚江楼,
波上木兰舟。

冯延巳

冯延巳 (903--960)又名延嗣,字正中,五代广陵(今江苏省扬州市)人。在南唐做过宰相,生活过得很优裕、舒适。他的词多写闲情逸致辞,文人的气息很浓,对北宋初期的词人有比较大的影响。宋初《钓矶立谈》评其“学问渊博,文章颖发,辩说纵横”,其词集名《阳春集》。

《喜迁莺·宿莺啼》拼音标注

xǐ qiān yīng · sù yīng tí
sù yīng tí,
xiāng mèng duàn,
chūn shù xiǎo méng lóng。
cán dēng chūi jìn bì zhū lóng,
rén yǔ gé píng cán。
xiāng yǐ hán,
dēng yǐ jué,
hū yì qù nián lí bié。
shí chéng huā yǔ yǐ jiāng lóu,
bō shàng mù lán zhōu 。